Những mảng màu chắp vá của nông nghiệp Hà Nội

Ngày 30/7/2018, tại Lâm Đồng, một hội nghị nông nghiệp được tổ chức. Có mặt trong phòng họp là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, các Phó thủ tướng Vương Đình Huệ, Trịnh Đình Dũng, Bộ trưởng Nông nghiệp Nguyễn Xuân Cường và Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Nguyễn Chí Dũng.

Mở đầu hội nghị là một đoạn phim ngắn. Trên màn chiếu, một người nông dân nhìn thẳng vào quan khách. “Tôi là người nông dân. Cả đời tôi sống bằng nghề nông” – chị bắt đầu câu chuyện.

Trong đoạn phim đó, lần lượt người nông dân; đại diện một hợp tác xã kiểu cũ; một vị lãnh đạo cấp xã xuất hiện.

Họ cùng nói về một cánh đồng đang chờ đợi. Cánh đồng ấy, như nhiều nơi ở khắp đất nước, canh tác nhỏ lẻ manh mún, giá trị thấp, không có liên kết doanh nghiệp và đặc biệt nhất, là hệ thống thủy lợi nhà nước đầu tư cũng không hoạt động.

Cánh đồng Thụy HƯơng

Cánh đồng Thụy HƯơng

Và đó là nông dân giữa một vùng nông nghiệp “năng suất cao” đã được quy hoạch – xã Thụy Hương, huyện Chương Mỹ – một trong những vùng mà các lãnh đạo Hà Nội đã tuyên bố “phải có bước đột phá về nông nghiệp công nghệ cao”.

Trưa tháng 5, giữa cánh đồng Thụy Hương, cách trung tâm Hà Nội 20 cây số, bà Hương cầm chiếc bát nhựa té từng gáo nước dưới rãnh lên luống, cho tới khi từng gốc hành, xà lách, cải đẫm nước.

Nước tưới rau được hút từ giếng khoan, qua chiếc máy bơm chạy bằng dầu đặt ở đầu bờ. Trên cánh đồng, cách vài mảnh ruộng lại có một máy bơm thủ công. Có chiếc chạy bằng dầu, có cái phải bơm tay. Giữa thủ đô của thế kỷ 21, không phải hệ thống tưới phun tự động, không phải hệ thống dẫn nước toàn cánh đồng, mà là một cuộc cách mạng công nghiệp 1.0 thuần chất: cả cánh đồng lỗ chỗ những giếng khoan nông dân tự hút nước, tự tưới nước.

Ngoại trừ việc lấy nước từ giếng khoan, thì việc tưới nước của bà Hương, thực hiện thủ công bằng một cái gáo nhỏ, là phương pháp mà nông dân Việt Nam đã làm từ nghìn năm nay.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *